Đến sau cùng mình cũng hoá người dưng
Dẫu một thời đã từng yêu tha thiết
Rồi giờ đây hai phương trời cách biệt
Có khi nào anh nuối tiếc thời yêu.

Ở nơi đây em vẫn nhớ thương nhiều
Lòng buốt giá mỗi khi chiều buông sắc
Bao kỉ niệm chợt ùa về như nhắc
Cho tim gầy thêm quặn thắt tái tê.

Biết người đi người sẽ chẳng quay về
Quên hết thảy những hẹn thề ngày cũ
Sao lòng em vẫn còn hoài ấp ủ
Dẫu tiếng yêu giờ rêu phủ xanh màu.

Cứ ngỡ rằng ta về phía không nhau
Sẽ chẳng còn nỗi đau và nước mắt
Nhưng cõi lòng như bị ngàn vết cắt
Chợt rưng rưng khi ai nhắc tên người !

#NgọcPhương
Sacmaunoinho.net

admin

Recent Posts

ĐÃ LÂU RỒI

Đã lâu rồi mình chưa gặp lại nhau Kể từ lúc đường đời chia hai…

3 years ago

ĐÃ KHUYA RỒI…

Đã khuya rồi ngủ ngon nhé người ơi Đừng trăn trở rồi chơi vơi mãi…

3 years ago

TA MUỐN GỬI ĐÔNG VỀ MANG TRĂN TRỞ

Ta muốn gửi gió đưa về nẻo ấy Gửi đợi chờ gửi vào mấy vần…

4 years ago

MÃI LÀ NHÂN TÌNH ANH NHÉ

Mình sẽ mãi là nhân tình nhỉ Thêm một phần tri kỷ nhé người Thương…

4 years ago

NẮNG VỠ…

Tôi gửi hồn theo bóng ai đây? Ngoài kia nắng vụn vỡ trên cây Vì…

4 years ago