Phố đông người, sao thiếu một người quen?
Thiếu một cái tên từng làm ta bối rối
Gió chỉ heo may mà sao nghe buốt nhói
Lạnh tự đâu về khe khẽ tựa bờ vai.

Phố đông người, em lạc bước chiều nay
Từng phiến lá vàng rơi rơi trong gió
Em nghe lòng mình dường như nhắc nhớ
Một cái tên nào từ thuở xa xôi.

Phố đông người, mình em bước lẻ loi
Người ở nơi đâu giữa trời thu lá đổ?
Sao vội bỏ đi cho tình mình dang dở
Để hoàng hôn vẽ nỗi nhớ trong chiều.

Phố của anh giờ đã đổi thay nhiều
Từng ghế đá, hàng cây, tới cột đèn thức ngủ
Chỉ còn em dường như là vẫn cũ
Dù anh bây giờ đã xa khỏi tầm tay.

Phố đông người, thêm chút gió heo may
Em chợt nhớ vòng tay nào rất ấm
Dẫu người bây giờ đang ở nơi xa lắm
Mỗi khi nhớ người ta thấy thật bình yên.

-Huần Trần –
Sacmaunoinho.net

admin

Recent Posts

ĐÃ LÂU RỒI

Đã lâu rồi mình chưa gặp lại nhau Kể từ lúc đường đời chia hai…

2 years ago

ĐÃ KHUYA RỒI…

Đã khuya rồi ngủ ngon nhé người ơi Đừng trăn trở rồi chơi vơi mãi…

3 years ago

TA MUỐN GỬI ĐÔNG VỀ MANG TRĂN TRỞ

Ta muốn gửi gió đưa về nẻo ấy Gửi đợi chờ gửi vào mấy vần…

3 years ago

MÃI LÀ NHÂN TÌNH ANH NHÉ

Mình sẽ mãi là nhân tình nhỉ Thêm một phần tri kỷ nhé người Thương…

3 years ago

NẮNG VỠ…

Tôi gửi hồn theo bóng ai đây? Ngoài kia nắng vụn vỡ trên cây Vì…

3 years ago