
ĐÃ LÂU RỒI
Đã lâu rồi mình chưa gặp lại nhau
Kể từ lúc đường đời chia hai ngả
Anh chẳng nói một lời nào từ giã
Cứ âm thầm lặng lẽ bước ra đi.
Đã lâu rồi chôn kín mối tình si
Muốn quên hết thật ra thì chẳng dễ
Nói đừng nhớ mà dạ thì không thể
Bởi cuộc đời nhiều dâu bể khổ đau.
Gọi tên thầm lòng cứ mãi nôn nao
Luôn tự trách cớ sao mình khờ dại
Đành ôm ấp bóng hình trong tim mãi
Vẫn thương người rồi quên cả thương ta.
Để đêm về nghe nghèn nghẹn xót xa
Nhìn mưa đổ nhạt nhòa đôi dòng lệ
Chắc có lẽ họ quên rồi ước thệ
Cầu mong người luôn hạnh phúc bình an…!
– Thùy Nhiên.